Bàng Cử

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Tên tự của Nhạc Phi: "Bàng Cử" tên tự của Nhạc Phi, một vị tướng nổi tiếng thời Nam Tống trong lịch sử Trung Quốc.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Nhạc Phi, tự Bàng Cử, một anh hùng dân tộc. (Nhạc Phi, tên tự Bàng Cử, một anh hùng dân tộc.)
    • Sử sách thường chép đầy đủ cả tên húy lẫn tên tự, như Nhạc Phi - Bàng Cử. (Sử sách thường ghi chép đầy đủ cả tên thật lẫn tên tự, như Nhạc Phi - Bàng Cử.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng trong văn cảnh lịch sử, học thuật: Từ "Bàng Cử" chủ yếu xuất hiện trong các tài liệu lịch sử, sách nghiên cứu hoặc khi nhắc đến tiểu sử của Nhạc Phi một cách trang trọng, đầy đủ.
    • Khi nghiên cứu về thân thế Nhạc Phi, không thể bỏ qua tên tự Bàng Cử của ông. (Khi nghiên cứu về thân thế Nhạc Phi, không thể bỏ qua tên tự Bàng Cử của ông.)
Biến thể từ gần giống
  • Tự: Một loại tên chữ, thường do người lớn tuổi hoặc bản thân đặt khi trưởng thành, mang ý nghĩa liên quan đến tên húy, dùng trong giao tiếp xã giao thay cho tên thật.
  • Hiệu: Một loại tên khác, thường do tự mình đặt, thể hiện chí hướng hoặc thú vui.
Từ đồng nghĩa
  • Tên chữ: Cách gọi khác của "tự".
  • Tên tự: Cách giải thích nghĩa của từ.
Lưu ý về cách dùng
  • "Bàng Cử" một danh từ riêng, luôn viết hoa.
  • Từ này phạm vi sử dụng rất hẹp, gần như chỉ dùng để chỉ tên tự của Nhạc Phi. Không dùng trong ngữ cảnh thông thường hay đời sống hàng ngày.
  • Khi nhắc đến, thường đi kèm hoặc ngụ ý nhắc đến nhân vật lịch sử Nhạc Phi.
  1. Tên tự của Nhạc Phi

Từ gần giống

Từ chứa "Bàng Cử"